Nghị lực vươn lên từ bóng tối
Giữa cuộc sống còn nhiều nhọc nhằn, có những con người tuy không nhìn thấy ánh sáng nhưng lại tỏa sáng bằng chính nghị lực và tấm lòng của mình. Họ âm thầm vượt qua số phận, không chỉ tự đứng vững mà còn nâng đỡ, lan tỏa niềm tin đến những người cùng cảnh ngộ. Ông Thái Sơn – hội viên Hội Người mù tỉnh Hà Tĩnh – là một trong những tấm gương như thế.
Sinh năm 1960 tại thôn Đồng Huề, xã Vượng Lộc (nay thuộc xã Can Lộc), tỉnh Hà Tĩnh, ông Sơn không may bị mù bẩm sinh. Ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời, ông đã phải đối diện với một thế giới không ánh sáng. Tuổi thơ của ông vì thế cũng gắn liền với những tháng ngày thiệt thòi, khi việc học tập, sinh hoạt đều khó khăn gấp nhiều lần so với bạn bè cùng trang lứa.
Nhưng nghịch cảnh không thể quật ngã ý chí của người đàn ông ấy. Được gia đình động viên, ông dần hình thành trong mình một khát khao vươn lên mạnh mẽ. Năm 1982, ông lập gia đình với bà Lê Thị Bình. Cuộc hôn nhân ấy từng gặp không ít trở ngại khi gia đình bên vợ phản đối quyết liệt. Thế nhưng, bằng niềm tin và sự kiên định, hai người vẫn nắm tay nhau đi đến quyết định xây dựng tổ ấm.
Những năm đầu lập nghiệp, cuộc sống gia đình ông Sơn vô cùng chật vật. Kinh tế thiếu thốn, bản thân chưa có nghề nghiệp ổn định, mọi gánh nặng đều đè lên đôi vai của hai vợ chồng. Thế nhưng, trong gian khó, họ vẫn kiên trì vun vén, nuôi dạy ba người con trưởng thành.
Bước ngoặt đến với ông vào năm 1992, khi Hội Người mù huyện Can Lộc được thành lập. Được cán bộ Hội trực tiếp đến vận động tham gia sinh hoạt, ban đầu ông còn mặc cảm, tự ti. Nhưng rồi, qua những buổi gặp gỡ, giao lưu với những người cùng cảnh ngộ, ông dần tìm lại niềm tin và nhận ra mình không hề đơn độc.
Năm 1994, ông được tạo điều kiện theo học chữ Braille tại Hội Người mù tỉnh Hà Tĩnh. Với tinh thần ham học và sự kiên trì hiếm có, ông nhanh chóng đọc thông, viết thạo. Cũng trong năm này, ông được tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Hội Người mù xã Vượng Lộc.
Từ đây, một hành trình mới bắt đầu – hành trình của sự sẻ chia và cống hiến. Không chỉ lo cho bản thân, ông tích cực vận động hội viên tham gia sinh hoạt, học chữ, học nghề đan lát, bện chổi để cải thiện cuộc sống. Ông lặn lội đến từng gia đình hội viên, lắng nghe, động viên, giúp họ vượt qua mặc cảm để hòa nhập cộng đồng. “Với tôi, làm công tác Hội không chỉ là trách nhiệm mà còn là tình người,” ông Sơn chia sẻ giản dị.
Năm 2006, ông tiếp tục được tạo điều kiện học nghề xoa bóp – bấm huyệt. Sau khi hoàn thành khóa học, ông mạnh dạn mở cơ sở hành nghề tại trung tâm huyện. Từ đôi bàn tay cần mẫn, ông không chỉ chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe cho nhiều người mà còn tạo dựng được nguồn thu nhập ổn định cho gia đình.
Hiện nay, thu nhập của gia đình ông đạt khoảng 7 triệu đồng mỗi tháng. Ngôi nhà khang trang, các con được ăn học đầy đủ là minh chứng rõ nét cho hành trình vượt khó bền bỉ ấy. Người vợ của ông từng xúc động nói: “Dù không nhìn thấy ánh sáng, nhưng bằng đôi bàn tay và nghị lực, anh đã trở thành trụ cột vững chắc của gia đình.”
Không dừng lại ở việc chăm lo cuộc sống riêng, ông Sơn còn dành nhiều tâm huyết cho cộng đồng người mù. Bằng uy tín và sự tận tâm, ông đã kết nối, vận động được nhiều nhà hảo tâm hỗ trợ hội viên. Mỗi dịp Tết đến, Xuân về hay ngày thành lập Hội 17/4, hàng trăm suất quà lại được ông trao tận tay những hoàn cảnh khó khăn.
Đặc biệt, trong nhiều năm qua, ông đã vận động xây dựng được 20 ngôi nhà tình thương dành cho hội viên nữ đơn thân có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Những mái nhà ấy không chỉ giúp họ “an cư” mà còn tiếp thêm niềm tin để “lạc nghiệp”.
Nhận xét về ông, bà Trần Thị Hòa – nguyên Chủ tịch Hội Người mù huyện Can Lộc – cho biết: “Anh Sơn là người sống rất chân thành, trách nhiệm và luôn nghĩ cho hội viên. Những việc anh làm đều xuất phát từ sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không chỉ vượt lên số phận mà còn giúp nhiều người khác cùng vươn lên.”
Với những đóng góp bền bỉ, ông đã được Trung ương Hội, Tỉnh hội và chính quyền địa phương trao tặng nhiều bằng khen, giấy khen. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất đối với ông chính là niềm tin, sự yêu quý của những người xung quanh.
Câu chuyện của ông Thái Sơn là minh chứng sống động cho ý chí “tàn nhưng không phế”. Từ trong bóng tối, ông đã tự thắp lên ánh sáng cho cuộc đời mình – và hơn thế nữa, còn lan tỏa ánh sáng ấy đến với cộng đồng.
Trần Thị Huyền